TT's Blog

Blog Nguyễn Hữu Thành – Vũ Thị Thùy Trang

Hoa Nhạn Lai Hồng

27 Feb, 20099f t g+

HỒI ỨC DỊU DÀNG TÌNH BẠN THÂN THIẾT

Hoa NHẠN LAI HỒNG có màu xanh tinh tế và rất hài hòa với những nơi râm mát mà nó mọc lên. Loài thực vật nhỏ bé này tự gắn chặt mình vào đất nơi nó tự cho mình là vật trang trí. Những nhánh mềm bò lan khắp mặt đất và phủ đầy hoa trông như đang phản chiếu màu sắc của bầu trời.

Ở PHÁP, Nhạn lai hồng được xem là biểu tượng của ”Tình bạn chân thiết” và vì thế nó được sử dụng rộng rãi nhờ nhôn ngữ loài hoa mà chúng có.

Đối với người Anh, Loài cây xanh quanh năm này có ý nghĩa là” những hồi ức dịu dàng”.

Ở Ý, dân quê làm những vòng hoa bằng nhạn lai hồng để đặt lên quan tài của những đứa trẻ chết vì bệnh và gọi nó là ”hoa của cái chết” .

Ở ĐỨC, nó lại là biểu tượng của ”sự bất tử” vì những chiếc lá xanh tươi, bóng bẩy của cây vẫn phát triển tốt suốt mùa đông.

Trong vòm xanh sau những chùm Anh thảo
Duyên dáng đong đưa những cánh Nhạn lai hồng
Đặt hết niềm tin vào trong kì ảo
Tôi hòa mình trong tình bạn mênh mông.

…Quấn quýt đam mê vào bờ dậu xanh.
Nhạn Lai Hồng căng ngực trần hít thở
Với những chiếc lá xanh sáng bóng và hớn hở
Với những cánh hoa màu xanh lấp lánh như sao…
Niềm nở ân cần khi gặp gỡ nhau
Hoa xum xuê những lời chào nở rộ
Ôi, những cánh hoa chân tình của loài chim cổ đỏ
Những người bạn tuyệt vời của mùa đông băng giá…


Nhạn Lai Hồng

CUỘC CHIA LI MÀU ĐỎ
Nguyễn Mỹ

Đó là cuộc chia li chói ngời sắc đỏ
Tươi như cánh Nhạn Lai Hồng
Trưa một chiều sắp ngả sang đông
Thu bỗng nắng vàng lên rực rỡ
Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
Chồng của cô sắp sửa đi xa,
Cùng đi với nhiều đồng chí nữa.
Chiếc áo đỏ rực như than lửa
Cháy không nguôi trước cảnh chia li
Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy
Không che được nước mắt cô đã chảy
Những giọt long lanh nóng bỏng, sáng ngời
Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
Và rạng đông đã hừng trên nét mặt
Một rạng đông với màu hồng ngọc
Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp
Nắng vẫn còn ngời trên những mắt lá si
Và người chồng ấy đã ra đi…
Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
Những cành hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
“Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau…”

Nhưng tôi biết cái màu đỏ ấy
Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
Một làng xa giữa đêm giá rét
Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
Như không hề có cuộc chia li….

9- 1964

Tags:

Bài viết này được đăng ngày Friday, February 27th, 2009 lúc 12:06 am trong chuyên mục Thơ hay. Bạn có thể theo dõi các bình luận của bài viết này theo đường dẫn RSS 2.0. Bạn có thể bình luận, hoặc trackback từ blog của bạn.

9 bình luận

Gửi bình luận của bạn

Hủy bỏ
:D :) :)) :( :-* :-x =)) :good: :bad: :ok: :votay:B-) =P~ =; =(( ;) :> :-q :-o :-bd :-P :-?