Sự tích Bạch hổ
Ngày xưa núi Cấm nhiều cọp lắm!
Ngày xưa dân Nghi Hồng vẫn thường đi củi trên núi Cấm. Phải đi thành đoàn, đông người mới không lo cọp. Một lần cô Mùi đẹp nhất làng đi củi rồi không thấy về. Cả làng đốt đuốc đi tìm mấy đêm liền không gặp. Ai cũng lắc đầu ngao ngán, coi như cô đã bị cọp vồ, đã bị cọp ăn mất xác. Bố mẹ cô khóc chán rồi cũng thôi. Họ coi như con mình đã chết. Dân làng cũng vậy. Theo thời gian, người ta quên khuấy những người chết vì già, chết vì đói, chết vì rét, chết vì beo tha, cọp vồ… Nói chung là người ta xưa nay vẫn có thói quen quên đi tất cả những gì mà người ta đã mất, dẫu cái đó có đẹp, có quý đến mấy đi nữa.
Nhưng lạ một điều là, từ ngày cô Mùi mất tích, dân phía nam núi Cấm thường bị mất trộm lợn gà, ngô khoai, lúa gạo. Dần dần, nguời ta bị mất trộm cả quần áo, cả nồi niêu, mắm muối. Điều gì đã xảy ra? Không lẽ có tên trộm khỏe tới mức có thể vác được cả con bò đi mất biệt? Mà tên trộm đó là ai mà có thể trộm cắp trên suốt cả một vùng rộng lớn phía nam núi Cấm? Mà tại sao cả vùng phía nam núi Cấm này, nhà nào cũng nuôi chó, có nhà nuôi chó cả đàn, ấy vậy mà không bao giờ nghe chó sủa trộm trong đêm? Hay là cọp? Nhưng cọp thì trộm cắp quần áo, kim chỉ, nồi niêu để làm gì? Chắc là có hồn ma tác quái?
Dân làng bắt đầu xầm xì về hồn ma cô Mùi. Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa. Gia đình cô Mùi đến là khốn khổ vì những lời đồn đại. Làm việc gì cũng không ai dám giúp đỡ gia đình cô. Có việc gì cũng không ai dám nhờ vả gia đình cô. Gia đình cô như không còn tồn tại ở trong làng, trong xã. Sự xa lánh lạnh lùng khiến gia đình cô mỗi ngày mỗi thêm sa sút, càng ngày càng lún sâu vào lụn bại, đói nghèo.
Gần giáp năm, kể từ ngày cô Mùi mất tích, đêm nọ, vào lúc giá rét căm căm, bố cô Mùi chột bụng đi ngoài, bỗng nghe sau lũy tre có tiếng rên rĩ như cầu xin thê thiết. Nghĩ là có kẻ ăn mày lạc bước đêm sương, ông bước vòng qua lũy tre, thốt nhìn thấy một bóng trắng mơ mờ. Bóng trắng nhìn thấy ông thì nhảy lùi trở lại. Nhìn kỹ, ông lão thấy bóng trắng như bóng cọp. Ngỡ là cọp, ông cuống quýt chạy trở vô nhà, hối cả nhà thức giấc đề phòng.
Rồi đêm sau, đêm sau nữa, và các đêm sau nữa, bố cô Mùi đêm nào cũng nghe tiếng rên thê thiết ấy, vẳng lên vào lúc nửa đêm sương giá căm căm. Nghĩ có tà ma về ám hại, bố cô Mùi biện lễ xôi gà cúng thần hoàng, vái thần hoàng và dân làng ra tay cứu giúp.
Những tráng đinh hăng hái nhất, mài nhọn lưỡi mác, mài sắc dao quắm và rựa, ra phục sau lũy tre. Quả nhiên vào lúc sương giăng mờ mịt, giá rét tê người, bóng trắng lại xuất hiện cùng với tiếng rên thê thiết như cầu xin cứu vớt. Khi đoàn tráng đinh nổi lửa hò reo xông tới, bóng trắng thoắt giật lùi, vụt biến vào màn sương muối căm căm dày đặc.
Hai ba đêm liền như vậy, đoàn tráng đinh không làm sao có thể xáp lại gần bóng trắng. Đêm thứ tư, họ quyết định dùng cung nỏ để bắn từ xa. Khi bóng trắng vừa hiện ra, nhất loạt cung nỏ giương tên bắn ra tua tủa. Một tiếng rống rợn người. Đoàn tráng đinh giơ cao đuốc lửa, huơ cao giáo mác, ào ào xông lên trong tiếng hò reo vang dậy cả làng. nhà nhà nổi lên gõ mâm thau, gõ nồi đồng ầm ĩ. Những người dũng cảm nhất, sát cánh bên nhau hò hét, đuổi theo bóng trắng. Nhưng họ đuổi tới gần chân núi Cấm thì bị dòng sông sâu chận lại.
Sáng ngày, dân làng kết bè chuối vượt sông, lần theo vết máu leo dần lên ngọn núi. Gần tới đỉnh núi cao lộng gió, họ tìm được một miệng hang bị chận lại bởi một tảng đá lớn. Tảng đá to và nặng đến mức dân làng không thể nào đẩy ra được. Họ đành phải cử người về làng đem tới dây dợ và đòn bẩy mới bẩy được tảng đá qua một bên.
Trời ơi! Trước mắt họ là một con cọp trắng đã hoàn toàn lã ra vì kiệt sức. Trong lòng nó là cô Mùi xanh xao như tàu lá chuối. Còn trong vòng tay cô Mùi là một đứa trẻ đỏ hon hỏn đang oe oe khóc sữa. Xung quanh con cọp và cô Mùi là nồi niêu vứt lỏng chỏng, quần áo vắt tứ tung. Khi nhìn thấy đoàn người, con cọp trắng cúi xuống, thè lưỡi liếm vào vầng trán đứa bé, rồi hực lên một tiếng nghẹn ngào, rồi đổ vật sang một bên. Một bàn chân trước của nó vẫn còn gác trên người đứa bé.
Cảm động trước mối tình của cô MÙI và cọp trắng ! Dân làng đã cứu sống cọp trắng, rồi đưa cô MÙI và đứa bé trở về làng !.Về sau dân làng Nghi Hồng ko còn sợ cọp trắng nữa mà họ còn được thấy cô MÙI và cọp trắng sống vui vẻ,hạnh phúc… bên nhau !

CHÚ GIẢI: theo người xưa thì cọp trắng là người ngậm bùa ngải gì đó …..?
đôi khi là người ,đôi khi lại là cọp!
MÙI chính là HƯƠNG
CỌP TRẮNG còn được gọi là BẠCH HỔ !
==> BẠCH HỔ _ THIÊN HƯƠNG