NGUỒN – Ngô Thị Thục Trang
Nửa dòng máu Đà Nẵng chảy trong con
sinh ra con đã là đứa trẻ quê có nụ cười phố thị
đêm đêm những giấc mơ đèn vàng làm trái tim thơ mất ngủ
thiêu đốt con là khát khao rời bỏ đường làng ngăn ngắt tre xanh
Băm bổ lao về phía đích đang rất gần
cánh đồng và những mái tranh lùi xa trong đôi lần con ngoái lại
con mặc váy thời trang, nói giọng phố
kiêu hãnh vì mỗi ban mai son phấn thơm tho
Sao bỗng những hoàng hôn thèm quay quắt một dáng trâu
lững thững triền đồi hoa dại
những tinh mơ không tiếng gà vang gáy
con trơ vơ trong ngôi nhà hộp ngợp hơi người
Sao bỗng bàn chân thèm lội bùn mùa đông
tóc bỗng thèm thoảng hương bồ kết
thèm lăn ngủ đồng rơm mùa gặt
thèm lối xoan tim tím nắng đầu xuân
Sao bỗng trưa nay khi người bán vé số mời bằng giọng quê
con sững lặng như có gì đang đông cứng nơi cổ họng
sông Hàn dưới chân chao lời nhẹ bẫng:
” nước trôi nước lại về nguồn…”
Tg: Ngô Thị Thục Trang
1 bình luận
Bài thơ này đã giành giải A của giải thưởng Thơ Thành Phố Đà Nẵng