Đôi khi ta vô tâm…
Đôi khi ta vô tâm, không nhìn thấy nếp nhăn trên trán mẹ. Để rồi một ngày ta đọc được một bài báo của một người con, người ấy chia sẻ rằng: “Tôi từng quên mẹ”. Bài báo ấy đọc thấy xót xa lắm, mỗi câu, mỗi chữ như xoáy vào tim, vào gan làm cho nước mắt mình ngân ngấn, chực trào! Ừ, ta từng quên mẹ, để buồn lên mắt mẹ, để những âu lo tràn qua tim mẹ mà ta vẫn vô tình, vẫn vui chơi quên ngày tháng…
Ngày ta xa mẹ, mẹ 45 tuổi, mái tóc vẫn còn đen nhưng đã thưa nhiều so với mái tóc mẹ năm 20 tuổi mà ta nhìn thấy trong tấm ảnh đen trắng. Một năm xa mẹ, ta say sưa với những thành công đầu đời, thường đòi hỏi mẹ điều này điều nọ cho bằng chúng bạn. Ta cứ mãi đòi hỏi mà chẳng nghĩ đến mẹ thân cò lặn lội với gánh hàng rong và vài ba sào ruộng. Ta chỉ nghĩ cho riêng ta, cho sự hơn thua của chính mình với chúng bạn, dù hoàn cảnh gia đình ta không sung túc bằng. Ta chưa bao giờ nhẩm tính để có chiếc điện thoại di động giá 1 triệu đồng cho ta, mẹ phải gánh gồng bao nhiêu bữa chợ. Ta cũng đâu tính toán được năm tháng qua đi, sức khỏe mẹ hao mòn bao nhiêu vì ta. Ta cũng chắc rằng chưa bao giờ mẹ tính toán những yêu thương dành cho ta. Ta xúng xính áo mới, quần xịn… để về quê đón tết mà vô tâm không thấy tóc mẹ rụng nhiều hơn, da mẹ sạm hơn… Về đến nhà, chào mẹ một tiếng, ta lại vi vu đi thăm người này, người nọ. Ba bữa tết, ta chỉ ăn cơm nhà duy nhất một bữa, còn lại là triền miên trong những cuộc vui. Và ta lại đi, lại chào mẹ và “nhận lương” của mẹ. Ta đâu hay mẹ không có một tấm áo mới ngày tết. Mẹ bảo: “Mẹ có đi đâu đâu mà may quần áo cho nhiều, cho tốn kém. Con lớn, học xa, gặp gỡ nhiều người nên cần sắm sửa cho phù hợp với người ta”. Mẹ nói thế mà ta vẫn thờ ơ, vẫn không nhận ra sự vô tâm của mình. Ta quên mất mẹ, ta quên rằng khi ta ngày càng phổng phao, ăn mặc đẹp đẽ thì mẹ ngày càng hao gầy. 25 tuổi, ta viết ra những dòng này, vội vàng chạy về ngày xưa qua những tấm hình chụp với mẹ trong ngày tết. Chiều tất niên, cô bạn thân tâm sự với đôi mắt buồn thiu: “Mỗi năm mình về quê một lần, năm năm qua xa nhà nên vị chi mình chỉ gặp ba mẹ có 5 lần”. Bài toán giản đơn của bạn làm ta sực nhớ đến mẹ và nhận ra mình vô tâm biết mấy… Bài toán ấy cũng gợi nhắc ta sự vô thường của cuộc đời. Bất chợt cái lạnh chạy dọc sống lưng ta. Biết đâu… Biết đâu một ngày ta không còn mẹ… Chắc chắn khi ấy ta sẽ thấy đáng thương, đáng tội nghiệp và đáng trách biết bao…
PHAN NGUYÊN ĐIỀN

3 bình luận
Các bạn thấy bài viết này sao? Riêng tôi, tôi đọc bài này cảm thấy mình đôi khi cũng vô tâm lắm. Tôi cũng tự trách mình. Tôi mong sao những ai đã đọc được bài này thì đừng vô tâm như người trong câu chuyện trên nhé. Ba mẹ ngày một già đi và ta không biết được ba mẹ sẽ bỏ ta đi lúc nào nữa. Nếu có bất kỳ cơ hội nào để gần bên ba mẹ thì hãy về bên ba mẹ mọi người nhé.
Bài viết này thật hay. Nó giúp ta suy nghĩ nhiều điều về tình cảm, cử chỉ của ta đối với Mẹ và Ba của mình. Mình nghĩ mình cũng vô tâm lắm, nhưng chưa đến mức như nhân vật “Ta” trong bài viết này. Mình nghĩ chúng ta nên về nhà thăm Ba Mẹ càng nhiều càng tốt, mua cái gì đó cho Ba Mẹ dù nhỏ nhưng cũng thể hiện sự quan tâm của chúng ta đối với Ba Mẹ. Ba Mẹ ơi! Con yêu Ba Mẹ nhiều lắm.
Mình thì không ở xa nhà nhưng đọc bài viết này mình rất cảm động và buồn lắm. Mọi người hãy tự ngẫm nghĩ lại bản thân nhé. Mẹ mình cũng vậy….