Hổ phách – hãy đọc và cảm nhận
Sáng
Cậu bé lấy mũi dao chọc nhẹ vào thân cây thông. Một dòng nhựa đục đục trào ra: ” Cậu biết ko? Nhựa cây thông khi đông đặc lại sẽ trở thành một khối trong suốt có màu rất đẹp gọi là hổ phách đấy!”.
Cô bé tò mò:” Thế ư?”
_ Ừ! Nó dùng làm đồ trang sức đẹp lắm!
_A! Biết rồi! Mẹ mình cũng có mấy sợi dây chuyền với hoa tai có gắn hổ phách! Hồi trước mẹ có đeo!
Cậu bé cười nhẹ: “Mình rất thích có một miếng hổ phách. Người ta bảo miếng hổ phách có đến hàng triệu năm tuổi…không hiểu mình có sống lâu vậy không nhỉ!”
Cô bé im lặng. Cô biết ước mơ trở thành nhà khảo cổ của người bạn thân từ lâu. Tiếc là cô chẳng giúp được gì. Khi cậu bạn ngồi đào bới chỗ đất đằng sau nhà với hy vọng tìm thấy trứng khủng long hay xương mamút, cô chỉ biết ngồi nhìn chăm chú.
Chiều
Này, cho cậu xem cái này_ Cô bé rón rén thả vào lòng bàn tay cậu bé một vật vàng óng.
_Hổ phách ư? Cậu kiếm cái này ở đâu vậy? Sao lại có lỗ xỏ dây? Cậu lấy mặt dây chuyền của mẹ à?
_Không đâu, cậu không thấy mặt dây này bị vỡ rồi à? Mẹ cho mình làm đồ chơi!
_ Ừ mặt dây này bị vỡ mất một mảnh. Nhưng ko sao đâu, trông vẫn đẹp, cám ơn cậu nhiều!
_Cậu…cậu..sẽ đeo nó chứ? Đừng đập hay đốt nó nhé!
_Không đâu, mình sẽ đeo, mình hứa đấy. Mình eẽ đeo nó đến khi nào mình già hơn miếng nhựa cây này!
3 năm sau cô bé và cậu bé lên cấp 2
Trong buổi học đầu tiên của lớp 6. Cô bé chạy vội qua lớp cậu bé, thở hổn hển:
_ Cậu vẫn đeo dây chuyền mình tặng đấy chứ?
_Vẫn còn! Mình chẳng bao giờ tháo ra cả!
_Xạo! Thế lúc tắm thì sao?
_Lúc tắm á, mình….
Tiếng trống vang lên thúc giục, cô bé quay lại nhìn cậu bé cười:
_Cậu đeo sợi dây đẹp lắm!
4 năm sau, chia tay lớp chín. Hành lang tầng 3. Cô bé và cậu bé đứng cạnh nhau:
_Sang năm chúng mình ko được học cùng trường nữa rồi!
_Ừ! Nhưng mình vẫn sẽ liên lạc với nhau thường xuyên!
_Cậu…cậu đeo sợi dây đẹp lắm!
Buổi đi chơi đầu năm của đám bạn cấp III của cậu bé.
_Ơ, cậu cũng lên đây chơi à?
_Đúng rồi! Mới mấy tháng không gặp mà trông cậu khác hẳn!
_Cậu cũng thế còn gì! mà cậu còn giữ sợi dây chứ!
_Vẫn còn đây! Nhưng mình ko đeo, mình để trong túi quần!
_Cậu nên đeo đi chứ, cậu đeo đẹp lắm mà!
_Ừ, mình sẽ đeo!
Lớp 12. Cậu bé tay trong tay với một cô bé khác
_Anh có sợi dây chuyền kì quá!
_Ừ, hổ phách em à!
_Trông chẳng ra thể thống gì! Tháo ra đi! Con trai đeo hổ phách. Lại còn bị vỡ nữa chứ, em ko thích đâu!
Giảng đường đại học
_Lạ nhỉ, chúng mình lại học cùng đại học, lâu ko gặp, cậu có bạn trai chưa?
_Chưa! Còn cậu
_Mình vừa chia tay bạn gái
_Ừ, thế sợi dây…sợi dây đâu rồi?
_Cái mặt dây á? mình để ở nhà!
_Thế à? Nhớ đeo đi! Cậu đeo…
_…trông đẹp lắm đúng ko? Thôi mình phải đi đây! Chào nhé!
Lễ tốt nghiệp
_Ra trường cậu sẽ làm gì?
_Mình sẽ đi du học, mình sẽ ra nước ngoài, nếu sống được mình sẽ định cư luôn bên đó!
_Thế ư? Chúc mừng cậu nhé. À, thế còn…
Cậu bé, bây giờ là chàng thanh niên trưởng thành biết cô bạn chuẩn bị hỏi về sợi dây. Anh đã ko đeo sợi dây đó từ lâu rồi. Bây giờ nó ở xó xỉnh nào anh cũng chẳng nhớ nữa. Mỗi lần nhìn thấy sợi dây anh lại nghĩ ” Hồi đó thật trẻ con”
Sân bay
_Cậu lên đường vui vẻ
_Ừ, ở nhà mạnh khỏe nhé. Bao giờ lấy..
_Ừ…còn
_Thôi mà, mình đã bảo là mình làm mất cái mặt đó rồi còn gì!
_Không có gì đâu, đây là quà chia tay mình tặng nè!
Trên máy bay
Chàng trai chậm rãi bóc món quà. Một chiếc kẹp tóc rơi xuống sàn. Trên cặp tóc cũ có đính miếng hổ phách vỡ. Anh trợn mắt sửng sốt. Trong món quà còn một lá thư nhỏ đề tên anh:
” Bạn thân mến. Mình đeo chiếc cặp tóc này từ hôm mình tặng cậu cái dây chuyền. Mình cũng muốn đeo như cậu, nhưng trên miếng hổ phách này ko có lỗ để xỏ dây. Đã nhiều người bảo mình chiếc cặp này trông rất quê mùa, nhưng mình cố gắng giữ đến bây giờ! Đối với mình, chiếc cặp này rất đẹp! Khi cậu nói cậu làm mất sợi dây, mình hiểu, bây giờ mình giữ chiếc cặp này là vô nghĩa.Cậu là người cần nó hơn mình!”
Chàng trai run run lục túi. Tối qua, khi sửa soạn hành lý, anh đã cho một thứ đồ cũ lục được trong ngăn kéo bụi bặm vào túi quần. Anh rút mặt dây chuyền ra, ghép với mảnh trên chiếc cặp tóc. Chúng tạo thành hình trái tim tuyệt đẹp./.
Bạn đọc thân mến. Bạn hãy biết trân trọng những gì mình đang có. Đã có người nói với tôi, khi bạn làm mất thứ gì đó, bạn mới thấy nó quan trọng với bạn như thế nào. Nhưng tôi muốn nói, đôi khi bạn tìm được một thứ, mà nó cho bạn thấy những gì bạn đang có thật đáng giá vô cùng. Một mảnh hổ phách mất hàng triệu năm để kết tinh lại thành vật quý giá, nhưng một người trẻ nhiều tham vọng chỉ cần một thời gian ngắn để quên mất những gì quý giá mà mình đang có. Sống không chỉ biết nhìn về phía trước mà nên nhìn lại đằng sau, dù chỉ một lần.

6 bình luận
mình nhận thấy Thành cũng có cùng 1 mối quan tâm cũng gần giống như mình.
Mình đang chuẩn bị trở lại viết bài chăm chỉ về chủ đề IQ, EQ.
Nếu có thể đóng góp bài viết hay hoặc trải nghiệm của Thành thì bạn có sẵn sàng không?
mình đang chọn cho mình 1 chủ đề mà ít blogger bây giờ viết và quan tâm.
nên nhiều khi cũng thấy thật khó khăn.
Uh, mình cũng nhận thấy thế. Mình cũng muốn kiếm một chủ đề nào đó mà ít người viết nhưng nhiều người quan tâm thì hay hơn. Nó sẽ tạo cho mình một cái riêng
. Mình cũng rất thích chủ đề IQ và EQ bên blog của Nghĩa. Nếu có thể mình luôn sẵn lòng tham gia blog của bạn để coi như san sẻ một niềm đam mê. Chủ đề bạn chọn rất hay. Chúc bạn thành công với lựa chọn của mình.
cũng 1 phần do sở thích cá nhân nên mình quyết định chọn chủ đề đó.
với mình là “dân ngoại đạo của it” nên không nghĩ sẽ bon chen với các coding được.
thấy tốc độ phát triển của các blog tips and tricks chóng mặt.
mình đang hoàn thành nốt vài kế hoạch để có thể tiếp tục viết bài.
Đúng rồi, mình cũng dân ngoại đạo của IT mà
Nhưng cũng rất say mê IT. Chúc bạn sớm viết bài và mình mong bạn sẽ liên kết với blog của mình
Blog bạn không thuộc chủ đề IT thì phải. Những bài viết trên blog bạn rất có đầu tư, mình đọc cứ như đọc báo vậy đó !
Đúng rồi, blog của mình không thuộc chủ đề IT. Các bài viết trong blog hầu hết mình sưu tầm. Chỉ có những bài trong mục Bài viết thì mình mới viết. Chiều nay có ghé qua blog của bạn, rất chuyên nghiệp.