Đang tải nội dung

Ngày của mẹ 2010

Mẹ ơi, cho đến tận bây giờ con gái mới biết được còn có một ngày dành cho mẹ đó ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5, khi thấy bạn bè tích cóp tiền để chuẩn bị mua quà tặng mẹ, con chạnh lòng nghĩ đến mẹ của riêng con. Không hiểu sao một ngày quan trọng như thế mà đến tận bây giờ con mới biết, và con còn biết rằng có lẽ cả cuộc đời này mẹ sẽ chẳng bao giờ biết đến một ngày dành riêng cho mình cả.

Mẹ ru khúc hát ngày xưa
Qua bao nắng sớm chiều mưa vẫn còn
Chân trần mẹ lội đầu non
Che dông giữ tiếng cười giòn cho ai…
Vì ai chân mẹ dẫm gai
Vì ai tất tả vì ai dãi dầu
Vì ai áo mẹ phai màu
Vì ai thao thức bạc đầu vì ai?
(Bùi Nguyễn Trường Kiên)

… Vì mẹ còn bận bịu với những nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền đè nặng trên đôi vai gầy yếu của mình vốn chưa bao giờ nhẹ gánh. Mẹ còn mải nghĩ xem thằng út hôm nay đi làm có vất vả lắm không? Đã mấy đêm nay nó mất ngủ, không biết nó nghĩ gì, con trai mới lớn mà, mẹ đã không còn gần gũi nó như lúc nhỏ. Mẹ thì suốt ngày quần quật với đồng và nghĩ… Nghĩ đến một ngày thằng út có người yêu, rồi nó lấy vợ, sinh con. Mẹ bỗng khóc rồi lại tự mắng mình: “Ô hay, nó lớn rồi phải lấy vợ, sinh con, chứ làm sao mà phải khóc lóc. Rõ là…”. Và buổi chiều hôm ấy chắc là sẽ rất dài mẹ nhỉ?
Ngày của mẹ 2010
Nhìn bãi ngô nếp trổ cờ, mẹ hết ra ngóng lại vào trông anh cả, từ khi nhận công tác xa nhà, lấy vợ, sinh con nên một năm chỉ đôi ba bận về thăm nhà vội vội vàng vàng rồi lại đi ngay. Nhiều khi không ăn nổi một bữa cơm trọn vẹn. Thằng cháu đích tôn năm thì mười họa mới về quê nên gặp ông bà nó cứ khóc ầm lên như nhìn thấy ngoáo ộp. Trẻ con thì không biết nghĩ, chứ người già thì hay tủi thân lắm, hay mau nước mắt. Cháu nó có bập bẹ hỏi: “Làm sao bà khóc thế?”, lại quýnh quáng cười trừ: “Đâu nào, tại bếp nhà bà khói quá!”. Có bao giờ anh cả biết hay không?

Dù lần nào mẹ điện xuống hỏi: “Dạo này bệnh khớp có tái phát không con?”, con đều tươi tỉnh trả lời chắc như đinh đóng cột rằng: “Nó tiệt hẳn rồi mẹ ạ, dạo này con ăn rất khỏe, chạy nhảy như vâm”. Nhưng biết thế nào mẹ vẫn cứ lo mỗi khi trái gió, trở trời, mỗi khi trong lòng người mẹ dấy lên một điều gì đó bất an là thể nào mẹ cũng nghĩ đến con – đứa con gái gầy còm luôn làm khổ mẹ từ lúc nhỏ. Vậy mà hơn hai mươi năm đã trôi qua, con lớn lên đi thẳng về phía con đường mà mình chọn, không một gợn sóng lăn tăn. Bỗng nhiên hôm nay ngồi lại thấy trong lòng cồn cào nỗi nhớ, nỗi buồn hay sự day dứt? Dẫu biết rằng con sẽ vẫn cứ bước đi con đường ấy, ngược bóng mẹ mỗi chiều…

“Ngày của mẹ” chắc con không thể về để ôm đôi vai mẹ mà thủ thỉ biết bao nhiêu chuyện trên trời, dưới biển của cả mấy tháng dài xa cách. Cũng không thể cất lên lời chúc như bao đứa con khác trên đời, con vẫn giận mình vì điều đó lắm. Sao khi ra ngoài mồm mép là thế mà cứ trước mẹ con luôn thấy mình bé nhỏ, mềm yếu và ngượng ngập. Vì thế một ngày sẽ trở nên dài hơn, bồn chồn và thương nhớ cũng nhiều hơn…

Con sẽ dậy thật sớm để bắt đầu một ngày thật có ý nghĩa bằng việc chạy ra khoảnh sân nhỏ để tập vài ba động tác thể dục cho cơ thể đỡ yếu, đỡ cớm nắng để cố gắng đừng là nỗi lo trong mắt mẹ. Con dậy trước mọi người để bầu không khí trong lành không làm giật mình những chú chim véo von buổi sáng bên cây si đương thời mướt xanh của lá, và tiếng của nỗi nhớ thương con vừa gửi vào cơn gió…

Cầu chúc cho mẹ của riêng con và tất cả những người mẹ trên thế giới này có một ngày hạnh phúc, một ngày thôi gánh gồng những lo toan về phía mặt trời. Một ngày có gió trong lành – “Ngày của mẹ”.
VŨ THỊ HUYỀN TRANG
(Lớp k9 khoa ST-LL& PB văn học, ĐH Văn hóa Hà Nội)
(Theo baoquangnamonline)

Một số hình ảnh về ngày của mẹ

Ngày của mẹ 2010Ngày của mẹ 2010
Ngày của mẹ 2010Ngày của mẹ 2010

Chia sẻ: f t G

Bài viết cùng chuyên mục: Tổng hợp



Bình luận về bài viết

Ngày của mẹ 2010 (7 bình luận)

  • Minh Tâm VIET NAM

    Ai cũng có mẹ cả, nhưng tâm sự về mẹ của Huyền Trang không giống với mình :D
    “Cầu chúc cho mẹ của riêng con và tất cả những người mẹ trên thế giới này có một ngày hạnh phúc, một ngày thôi gánh gồng những lo toan về phía mặt trời.”
    Đoạn này cao và xa quá , những điều giản dị thì vẫn tốt hơn nhiều, nhớ mẹ thì cầm điện thoại lên gọi cho mẹ một cái, nhớ bố thì lấy điện thoại gọi cho bố một cái, thật tình là em thích các bài viết kiểu như: Gửi về cho mẹ một món quà thế nào là ý nghĩa nhất, nhỏ cũng được, email cho mẹ cái gì cũng được. Xét cho cùng là hành động thực tế là ý nghĩa nhất. :))

    • HuuThanhDTD VIET NAM

      Theo ý kiến của mình thì: Nhớ Ba, Mẹ đâu nhất thiết phải gọi điện về nhỉ. Mình thường để trong lòng và tự hứa đến cuối tuần sẽ về thăm Ba Mẹ. Mua cho Ba Mẹ thứ gì đó làm quà, dù nhỏ cũng được. Nhớ đến Ba Mẹ là nhớ đến ngày sinh nhật, ngày kỷ niệm,… những ngày liên quan đến Ba Mẹ mình thôi. :)

  • Gigger VIET NAM

    Mother’s day mỗi quốc gia mỗi khác và không phải nước nào cũng có. Việt Nam thì không có ngày của mẹ đâu. Đó cũng là lý do vì sao mà giờ Huyền Trang mới biết có ngày đó.

    Theo mình thì ngày của mẹ và ngày dành cho mẹ là khác nhau. Ngày nào cũng là ngày của mẹ, vì mẹ luôn sống hết mình vì chồng, vì con.

    • HuuThanhDTD VIET NAM

      Anh nói rất đúng. Ngày nào cũng dành cho Mẹ cả. Chẳng những Mẹ mà Bố cũng thế

  • ndhai VIET NAM

    Blog đẹp quá bày em với…..

    • HuuThanhDTD VIET NAM

      Anh vừa mới ghé thăm blog của em. Blog của em đẹp hơn của anh mà :) :good:

      • ndhai VIET NAM

        Hihi. Em mới học làm cho vui thôi… blog cá nhân thôi mà… Em cũng ko có thời chăm sóc nhiều… vì bận học…

Gửi bình luận của bạn

Bình luận ngay

Hủy bỏ

:D :) :)) :( :-* :-x =)) :good: :bad: :ok: :votay:B-) =P~ =; =(( ;) :> :-q :-o :-bd :-P :-?