Đèo em bằng xe đạp
Em ngồi ríu rít ở sau xe,
Em nói lòng anh mãi lắng nghe,
Thỉnh thoảng tiếng cười em lại điểm,
Đời vui khi được có em kề.
Giọng nói sao mà nghe mến thương,
Em như giếng mát đến soi gương.
Dẫu ai tiếng tốt như ca hát,
Cũng chẳng bằng em giọng nói thường.
Giọng nói sao mà như gió bay,
Chẳng cần chữ nghĩa cũng nghe hay,
Sau xe những tiếng em phơ phất,
Cởi hết ưu phiền gửi gió mây.
Ước được nghìn năm nghe giọng ấy,
Đèo em đi mãi với không gian,
Và khi không nói em im lặng,
Anh vẫn nghe hay tựa tiếng đàn.
(Thơ : Xuân Diệu)