Mẹ – Song Nguyên
Mẹ yêu ơi, hôm nay ngày của mẹ Con lang thang tìm bóng mẹ đâu đây Ngày ra đi, con nhớ dáng mẹ gầy Đưa tay vẫy chào con thơ lần cuối
Mẹ yêu ơi, hôm nay ngày của mẹ Con lang thang tìm bóng mẹ đâu đây Ngày ra đi, con nhớ dáng mẹ gầy Đưa tay vẫy chào con thơ lần cuối
Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ Đỗ Trung Quân – 1986 Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn Khi bước chân con không còn chập chững Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.
Khi con còn bé bỏng như chim non Hình dáng mẹ – gầy gò Ðã trở thành – quê hương con đó!
Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn con lại muốn viết những dòng về mẹ như câu chuyện tình con chưa được kể
Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng Mà lòng yêu sống lạ lùng Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con.
Mẹ đi qua bến yêu Lưu dấu đời bờ hi sinh Mẹ ban cho suối thương Con ngập hồn tình quê hương
Mười sáu tuổi con nào đã lớn Chưa trưởng thành mẹ đã bỏ con đi Mười sáu tuổi con mồ côi mẹ Chẳng thể nào tin, mẹ mãi xa con
Buồn hay vui, con cũng đã quay về Đi lẫn vào dòng người vừa tan tầm Máy Dệt Những hạt bông trên áo quần, trên tóc Ai thì không nhận ra, con thì con nhận ra
Hai mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào Sao giờ chợt tuổi đâu mà nhiều thế ? Ai cũng có một lần tuổi trẻ Tôi ước gì tôi níu được thời gian …